Tin tức -Sự kiện 
Giới thiệu chung 
Kinh tế - Xã hội 
Xúc tiến đầu tư tỉnh Tiền Giang năm 2010 
Danh mục Dự án kêu gọi đầu tư 
Đào tạo - Bồi dưỡng 
Thủ tục hành chính 
Tổ công tác thực hiện   Đề án 30 
Văn hóa - Du lịch  
Văn nghệ 
Kỷ lục Tiền Giang 
Số liệu Thống kê 
Giá cả thị trường 
Các doanh nghiệp 

Lịch làm việc của lãnh đạo

Thư điện tử

Lịch cúp điện - nước

Dự báo Thời Tiết tỉnh Tiền Giang

Thư viện Tiền Giang giới thiệu sách mới

Công ty cổ phần ô tô Trường Hải

Thủ tục hành chính

Tiền Giang - tiềm năng và cơ hội đầu tư

Địa chí Tiền Giang

Sàn giao dịch việc làm Tiền Giang

Festival trái cây Việt Nam

Diễn đàn hợp tác kinh tế đồng bằng sông Cửu Long

Hướng về biển đảo quê hương

Danh mục mởi gọi đầu tử tỉnh Tiền Giang năm 2013

Định hướng đẩy mạnh xuất khẩu trái cây ĐBSCl




 Văn nghệ

Tản mạn cuối tuần: "Câu cá lóc"

Khi những cơn mưa mang nước từ trên trời đổ đầy vào các ao, đầm, mương, vũng, và khi mà nước từ thượng nguồn đổ về làm đầy ắp các ao, con kênh, ngọn rạch là những người có máu mê câu cá lại nghe trong lòng nôn nao, rạo rực, chuẩn bị đồ nghề để đi câu, mà khoái nhất là...câu cá lóc.

Câu cá lóc cũng có nhiều cách: câu "cắm", câu "nhắp", câu "rê", và câu "vịt", nói tóm lại câu cách nào cũng có bí quyết riêng. Câu cắm thì tiện nhất; người đi câu sắm cho mình chừng vài chục cần câu cắm, có thể mua ở chợ (nhưng không nhạy và chắc bằng cần câu mình tự làm). Không thì bỏ công ra kiếm một đoạn tre, trúc thật cứng nhưng phải có độ dẻo, dai cần thiết xong rồi chuốt thành từng cây cần câu. Tùy theo độ sâu, bờ bụi nơi mình cắm câu mà làm cần câu cho phù hợp, có người làm cần câu dài khoảng 0,8 mét, có người làm đến 1 mét. Làm cần câu xong phải hơ lửa, bẻ, uốn tạo độ cong để cần câu "bật" tốt, cá không sẩy được. Khó nhất là "tóm" lưỡi câu, cái nầy đòi hỏi phải có tay nghề, vì nếu "tóm" lưỡi câu không khéo, sẽ chẳng có con cá nào ăn; mà nếu nó "vui lòng" ghé lại, ăn hết mồi rồi cũng "dọt". Lưỡi câu mua ngoài chợ phải chọn loại lưỡi thép tốt, to một chút đem về còn phải uốn, lấy kềm "bẻ" cho lưỡi hơi nghiêng cá ăn mới dính mép được. Nhợ câu cũng phải lựa loại nhợ gân, hoặc nhợ "ny-lông". Làm cần câu xong xuôi, muốn cắm câu thì phải có "mồi", mà mồi câu cắm cá lóc nhạy nhất là những chú "dế nhũi", cá lóc khoái nhất là dế nhũi, và hơn nữa dế nhũi sống rất dai, có khi cắm câu cả đêm không có con cá nào ăn, con dế nhũi làm mồi câu vẫn còn...sống nhăn, có thể dành làm mồi cho lần sau. Còn tìm không ra dế nhũi thì đào tìm một mớ "trùn" (còn gọi là con "giun đất") mà làm mồi câu cũng được, nếu câu bằng dế nhũi thì móc lưỡi câu vào lưng dế, cắm cần câu sao cho chú dế vừa chạm mặt nước, dế nhũi sẽ chạy vòng vòng trên mặt nước, đánh động những chú cá đói tìm tới, "cá lóc thích ăn mồi động, cá trê thích ăn mồi chết" người đi câu nào cũng biết bí quyết trên. Nếu không tìm được dế nhũi thì móc mồi trùn mà thả câu, cá đói thì gặp mồi nào cũng "xực" tuốt. Có người thả câu "ngầm", tức là chỉ cần một khúc tre, trúc nhỏ, không cần dài lắm buộc nhợ câu vào một đầu, móc mồi rồi thả chìm xuống nước, đoạn còn lại cắm sâu dưới đất, cá ăn mồi, mắc câu rồi thì chạy vòng vòng dưới nước, hoặc lủi vào bụi, lùm nào đó rồi nằm im, chịu chết. Câu kiểu nầy có khi dính cá lóc, cá trê và cả lươn nữa! Nhưng câu cắm cực ở chỗ người đi cắm câu phải thường xuyên theo dõi các cần câu của mình, nếu cá cắn câu mà không gỡ gặp cá lớn sẽ giật đứt dây câu, coi như mất toi cả lưỡi câu và cá. Hoặc cá ăn câu rồi chết, sẽ bị sình ươn hoặc cua, tép, cá khác tới rỉa hết thịt, sáng ra đi gỡ câu chỉ còn lại...cái đầu cá như chọc quê.

Câu "rê" thì là cả một nghệ thuật, cần câu là nguyên cả một cây trúc hoặc tre dài có khi tới 6,7 mét. Dây câu cũng dài hơn thân cần câu, người câu rê chặt một cái nạng bằng cây (giống như cái ná thun) cắm ngược dưới thân cần câu làm chỗ tỳ vào đùi để "rê" lưỡi câu, mồi câu rê thường là nhái, bù tọt hoặc đối đế lắm thì bắt "thằn lằn" làm mồi, chỉ cần thấy mồi nhảy nhảy, chấp chới, xao động trên mặt nước là cá lóc nhào tới "bập" liền. Lưỡi câu rê sau khi móc mồi xong, thường được người đi câu bẻ một cọng cỏ, gắn vào đầu nhọn của lưỡi, đoạn cỏ còn lại gắn vào cái "nòng" trên sợi nhợ, chủ yếu là để lưỡi câu nhọn không mắc kẹt vào lùm cây, bụi cỏ khi đang rê câu. Câu rê thường dính cá lớn, có khi dính cả ếch to. Cậu Út tôi câu rê không cần mồi, chỉ cần nhìn thấy con cá lóc nổi lên, lấy cần câu rê dần dần cho tới khi lưỡi câu nằm dưới bụng cá là giật, mười phát không sẩy một.

Câu "nhắp" gần giống như câu rê, chỉ khác là cần câu không cần dài quá, khi câu thì "nhắp, nhắp" với khoảng cách đều, kích động mấy chú cá đói. Gần đây, ngưòi ta còn dùng vịt để câu, bắt một con vịt con cột một chùm lưỡi câu vào dưới hai chân của con vịt, tìm nơi nào có bầy ròng ròngggg mà thả vịt, cá lóc mẹ sợ bị ăn mất con nhào tới "đánh đuổi" kẻ quấy rối, táp một phát - cả một chùm lưỡi, hụt lưỡi nầy cũng "thiếm xực" lưỡi kia - thế là...dính câu. Có khi cá táp hụt lưỡi câu, táp luôn vào bụng vịt con, lòi cả ruột gan thấy phát khiếp. Câu cá bằng vịt dã man quá nên ít có người câu, còn khi chúng tôi đi câu gặp cá lóc mẹ dẫn bầy "ròng ròng" đi "dạo mát", chúng tôi bỏ qua, không bao giờ câu, sợ cá con mất mẹ sẽ làm mồi cho cá khác. Mai mốt lấy cá đâu mà câu? (Không như bây giờ, ngưòi ta dùng cả xung điện để bắt cá mẹ, cá còn "vị thành niên", và cả cá con, thì nguồn tài nguyên thiên nhiên nầy không bị cạn kiệt mới là chuyện lạ!) Trước kia, khi những ao nước dưới chân cầu Rạch Miễu, bên thành phố Mỹ Tho chưa được thổi cát san lấp, có người xách cần câu máy tới câu, cũng được khá nhiều cá, còn khi Đài phát thanh-truyền hình Tiền Giang còn ở chỗ cũ, cứ con nước rong tháng Mười đổ vào những con mương, trảng cỏ bên đài là chúng tôi có dịp câu "ké" những con cá lóc to, còn gặp cá trê thì nhảy qua dùng "xà búp" mà đâm - có con hai, ba ký - đâm dội cả tay chứ chẳng chơi. Câu cá lóc nói dễ chứ thật ra không dễ, nó đòi hỏi người đi câu phải hội đủ các điều kiện: mắt tinh-tay dẻo-giỏi nhìn nguồn nước và địa thế ao đầm nơi mình sắp câu. Bây giờ, trong xu thế "đô thị hoá" những ao, hồ, mương, vũng trong nội ô lần lượt bị san lấp để lấy đất xây dựng, người "ghiền" câu cá phải ra ngoại ô, mà mương vũng ở ngoại ô bây giờ hình như cũng không còn cá lóc, chỉ có cá rô, cá sặc mà thôi. Mua một con cá to ngoài chợ không phải là không mua nỗi, nhưng thưởng thức các món chế biến từ con cá của mình câu được lúc nào cũng khoái hơn, đúng không? Và câu cá cũng là một thú tiêu khiển cho những ngày nghỉ cuối tuần đối với những người có máu mê "câu cá".

Phạm Hoàng Đức



Số khách:

Website thông tin kinh tế xã hội tỉnh Tiền Giang - www.tiengiang.gov.vn
Cơ quan chủ quản: Ủy ban nhân dân tỉnh Tiền Giang
Giấy phép do Cục báo chí cấp số: 477/GP-BC cấp ngày 29 tháng 10 năm 2004
Chịu trách nhiệm: Ông Nguyễn Văn Chiến - Chánh Văn phòng UBND tỉnh Tiền Giang
Ban biên tập website Tiền Giang.
Địa chỉ: Số 23 đường 30/4 - Phường 1 – Thành phố Mỹ Tho
Điện thoại: 073.3977184, Email: bbtwebsite@tiengiang.gov.vn
® Ghi rõ nguồn "Trang thông tin điện tử tỉnh Tiền Giang" hoặc "www.tiengiang.gov.vn" khi bạn phát hành lại thông tin từ website này